Tôi suýt nghỉ việc sau khi được cất nhắc lên vị trí mới, song cuối cùng đã chọn ở lại và bảo vệ…

tác giả: Ngô Đình Thảo Phương, Trợ lý cao cấp Tổng Giám đốc, Mekong Capital
11/12/2018

Hai năm trước, từ vị trí Trợ lý cao cấp cho Tổng Giám đốc, tôi được thăng chức thành Trưởng phòng Hành chính của Mekong Capital. Tôi đưa ra quyết định theo đuổi con đường mới này từ quan điểm “nếu ai đó có thể làm được, thì mình cũng làm được”. Nhưng rồi tôi nhanh chóng nhận ra tôi đã đặt quá nhiều kỳ vọng cho bản thân.

Bên cạnh việc duy trì vai trò Trợ lý Tổng Giám đốc, sau khi thăng chức, tôi nhận thêm nhiệm vụ quản lý phòng hành chính gồm 6 nhân viên. Tôi tự nhủ rằng mình cần phải làm và hoàn thành nhiều việc vì vừa được thăng chức. Tôi dặn lòng không được thoái lui vì mình cần phải dũng cảm và kiên trì đến cùng. Tôi kỳ vọng bản thân phải mạnh mẽ và cố gắng giải quyết mọi thứ, vì nếu thất bại, tôi sẽ bị xem là kém cỏi, không đủ năng lực. Tôi tự dằn bản thân không được than vãn hay kể lể với ai đó về những khó khăn gặp phải vì ai mà chả có những vấn đề riêng của mình, và khó khăn của tôi có là gì so với những người khác. Tôi luôn tự nhắc mình phải chịu trách nhiệm cho quyết định chấp nhận trở thành Trưởng phòng Hành chính. Tất cả những kỳ vọng này đặt gánh nặng lên vai tôi.

Tôi rơi vào mớ hỗn độn, cố gắng hoàn thành tất cả mọi việc và cố gắng không để sai sót, sự cố xảy ra. Tuy nhiên, chưa bao giờ tôi cảm nhận được sự hài lòng trọn vẹn. Trong tim mình, tôi cảm nhận có điều gì đó không ổn. Vì vậy luôn có những giằng xé diễn ra trong tôi mỗi ngày — cuộc chiến giữa tôi và chính bản thân mình. Tôi cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Đến một ngày, tôi nghĩ mình chỉ có thể được giải phóng bằng cách rũ bỏ tất cả áp lực này, sống chậm lại, chuyển ra làm vườn tược và trồng trọt gì đó. Thế là tôi quyết định nộp đơn xin nghỉ việc.

Sau khi nộp đơn, tôi trở về nhà. Tối hôm đó tôi tiếp tục suy nghĩ về quyết định của mình. Tôi tự hỏi phải chăng đây thực sự là quyết định đúng đắn, liệu tôi đã sẵn sàng từ bỏ để về làm vườn và liệu tôi sẽ sống một cuộc sống mãn nguyện hơn chăng.

Đó là lúc tôi nhận ra rằng chính tôi đã làm cho cuộc sống của mình trở nên rối bời. Không ai bắt tôi phải gánh vác toàn bộ công việc này cả. Thay vì giao bớt cho nhân viên của mình, tôi đã cố gắng làm việc của hai người cùng một lúc vì tôi muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo. Tôi trở thành nạn nhân của chính mình và để mặc điều đó ảnh hưởng đến cuộc sống của mình. Tôi tạo ra cả núi kỳ vọng mà chẳng đem lại kết quả lớn lao gì, và tạo cả một gánh nặng rối rắm làm tôi không thoải mái, vui vẻ. Tôi đã không kiên định với điều mình mong muốn trong cuộc sống: sự hài lòng trọn vẹn. Tôi cần tìm cách đối mặt với suy nghĩ của chính mình, hơn là từ bỏ và trốn chạy.

Ngày hôm sau tôi quyết định rút lại đơn xin nghỉ việc và tiếp tục công việc chỉ với một vai trò duy nhất, không gắng sức ôm đồm mọi thứ nữa. Tôi chọn thay đổi nhân sinh quan: “Mình chính là người làm cho cuộc sống của mình trở nên hài hòa, trọn vẹn qua việc làm những điều mà mình chọn là quan trọng và những việc mình có thể đóng góp giá trị cho tổ chức của mình. Mình sẽ bảo vệ lập trường này của mình”.

Để duy trì định hướng này, tôi vẫn phải nỗ lực tự tỉnh thức và hiểu rõ bản thân mỗi khi tôi trở về con người cũ không muốn nói “không” trước bất kỳ yêu cầu nào. Giờ đây tôi chỉ cam kết với những điều mà tôi có thể đóng góp giá trị. Tôi không còn đặt kỳ vọng lên bản thân mình để trở thành hình mẫu nào đó không phải là mình nữa. Tôi chỉ làm những gì mà tôi cam kết và làm những gì tạo ra giá trị nhiều nhất. Tôi không còn lo ngại về việc người khác có thể sẽ nghĩ gì về mình nữa.

Mất hai năm tôi mới nhận ra rằng sống có trách nhiệm là bao gồm cả việc có trách nhiệm với bản thân, trách nhiệm với sự hài lòng trọn vẹn của chính mình và trách nhiệm với những gì mình thực sự cam kết. Tôi chính là nguồn gốc của sự hài lòng trọn vẹn của bản thân mình. Giờ đây, tôi thấy mình hiệu quả và gắn bó hơn với công việc hằng ngày của mình, và tôi đạt được điều này nhờ việc tập trung và ưu tiên hoàn thành các kết quả đóng góp giá trị nhiều nhất cho tổ chức, và phù hợp với những điều mà tôi thực sự cam kết. Tôi hoàn thành rất tốt những trách nhiệm đó. Chẳng hạn như tôi thực sự cam kết với việc triển khai đầy đủ mô hình Đầu tư lấy tầm nhìn làm định hướng tại các công ty thuộc danh mục đầu tư của Mekong Capital, vì vậy tôi tự nguyện làm người điều phối nội bộ theo dõi việc triển khai mô hình này và tôi thực sự rất yêu thích công việc này.

Nhận thức này đồng thời còn tác động sâu sắc tới cuộc sống cá nhân của tôi.

Tại Mekong Capital, chúng tôi có một giá trị cốt lõi gọi là Khởi nguyên (Genesis). Khởi nguyên có nghĩa là chọn quan điểm sống xem mình là nguồn gốc của những gì mình chọn, của những hành động mình thực hiện, của những tác động mình tạo ra cũng như cách nhìn nhận thế giới hiện hữu xung quanh mình. Tôi mất hai năm mới hiểu rằng Khởi nguyên bao gồm cả việc có trách nhiệm với bản thân và với những gì mình cam kết. Tôi chính là nguồn gốc sự hài lòng trọn vẹn của chính mình.

Ngô Đình Thảo Phương, Trợ lý cao cấp Tổng Giám đốc, Mekong Capital

Vui lòng nhấn vào nút dưới đây để đăng ký nhận bản tin quý của Mekong Capital.

Mekong Capital đầu tư vào các ngành theo xu hướng tiêu dùng và đóng góp giá trị gia tăng cho doanh nghiệp theo mô hình Đầu tư Lấy Tầm nhìn làm Định hướng. Các công ty nhận đầu tư thường nằm trong số các doanh nghiệp tăng trưởng nhanh nhất trong ngành hàng tiêu dùng tại Việt Nam. Để biết thêm chi tiết về Mekong Capital, vui lòng xem trang www.mekongcapital.com.

Published On: January 11, 20199.7 min read

Recent Post