Cô bé 8 tuổi trong tôi đã dẫn tôi đến với…Mekong Capital

Tác giả: Bùi Kim Trang, Chuyên viên phân tích đầu tư, Mekong Capital
18/06/2020

Bùi Kim Trang, Chuyên viên phân tích đầu tư, Mekong Capital

Tôi lớn lên với mong ước được trở thành nhà khảo cổ học. Tôi vẫn còn nhớ rõ như in, ngày bố tôi đăng ký lắp đặt kênh truyền hình cáp với kênh Discovery, là ngày đã thay đổi toàn bộ tuổi thơ tôi. Kể từ đó, tôi bỏ ra không biết bao nhiêu giờ đồng hồ trước TV để ngấu nghiến đủ mọi loại phim tài liệu về các nền văn minh cổ đại, thậm chí còn nguệch ngoạc các ký tự Ai Cập cổ lên tất cả các cuốn truyện tranh của mình. Giai đoạn thăng trầm của các đế chế, cuộc sống của những người xưa, tất cả đều khiến tôi vô cùng say mê. Từ một đứa trẻ bị nhồi nhét vào đầu các giấc mơ tẻ nhạt của người lớn, chẳng hạn như sau này phải làm bác sĩ, kỹ sư, luật sư, tôi cuối cùng cũng tìm ra được công việc mơ ước của chính mình. Đó là trở thành một nhà khảo cổ học tìm kiếm các kho báu bí ẩn.

Tôi nghiêm túc theo đuổi công việc mơ ước đó. Tôi đi một mạch ra nhà kho, nhặt nhạnh các cây cọ vẽ của bố. Dù gì, đó cũng chính là công cụ mà các nhà khảo cổ học ngày nào cũng dùng để phủi bụi tất cả các cổ vật mà họ đào được từ dưới lòng đất cơ mà. Tôi cho tất cả cọ vẽ vào một chiếc hộp nhỏ và cất bộ dụng cụ này lên một chiếc kệ cao trong phòng mình, tránh để bố tôi nhìn thấy. Tôi cảm giác mình đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho chuyến hành trình vĩ đại đến với khảo cổ học, con đường mà tôi biết tôi sẽ dấn bước.

Hóa ra cuộc hành trình ấy đến sớm hơn tôi tưởng. Lúc ấy, bố mẹ tôi thuê những người thợ đến để sửa chữa lại nhà cửa. Ngày nào họ cũng đến với đủ dụng cụ máy móc. Rồi một hôm nọ, tôi bỗng thấy có một cái hố lớn trên mặt đất — các người thợ đang đào thứ gì đó. Khi họ cuối cùng cũng nghỉ tay và bước ra khỏi cái hố, tôi biết cơ hội của mình đã đến. Hàng giờ liền xem các nhà khảo cổ làm việc quả không uổng phí chút nào. Tôi nhanh tay lấy các cây cọ vẽ từ bộ dụng cụ, dùng đôi tay trần đào sâu hơn vào cái hố. Tôi cứ đào mãi, đào mãi. Hôm ấy trời nóng như đổ lửa, mặt trời tỏa nắng chói chang trên đầu làm tôi đổ mồ hôi như tắm, nhưng kho báu nằm sâu dưới lòng đất cứ kéo tôi xuống sâu hơn, sâu hơn nữa, cho đến khi…

Nguồn ảnh: Britannica

Một bàn tay lạnh ngắt bất ngờ chộp lấy cánh tay tôi.

Mẹ tôi giận sôi người. Hoảng hốt trước cảnh tượng tay tôi dính đầy đất cát và có-Trời-mới-biết vi khuẩn gì bám trên đấy, mẹ tôi giật phăng cây cọ, bắt tôi quay về phòng. Mẹ còn không cho tôi thời gian để giải thích nhiệm vụ săn kho báu vô cùng quan trọng của mình. Tôi trở về phòng, bật một bộ phim tài liệu lên và mong chờ một này nào đó lại được tự do lang thang tìm nơi khai quật kho báu…

Thoáng chốc đã 16 năm, tôi hiện đang là một…Chuyên viên Phân tích Đầu tư tại Mekong Capital. Giấc mơ ngày bé vẫn còn dai dẳng, cháy bỏng trong ký ức xa xăm. Một ngày của tôi hiện giờ quay cuồng với những công việc mới, những buổi họp rồi quay lại làm việc. Cọ vẽ và truyện tranh giờ đây được thay bằng những file Excel và bài thuyết trình.

Dù sao tôi cũng nghiêm túc theo đuổi con đường sự nghiệp này. Không biết bao nhiêu giờ đồng hồ tôi đã bỏ ra để rèn giũa kiến thức, phấn đấu hoàn thành kết quả theo deadline, mạnh dạn đặt câu hỏi với các vị trí cấp cao và trao đổi ý kiến với những người tràn đầy sức sáng tạo. Tôi cũng hiểu kha khá về Tám Giá trị Cốt lõi của Mekong, nắm được định nghĩa của chúng, biết phải hành xử thế nào. Chẳng hạn, tôi cần phải giải thích rõ mục tiêu của từng dự án, nêu lên những gì tôi cảm thấy không ổn (thỉnh thoảng chỉ sau khi nhận được khích lệ từ Người cố vấn của mình). Đến thời điểm đó mọi việc vẫn không vấn đề gì. Hoặc ít nhất đó là điều tôi nghĩ.

Sau khoảng bốn tháng đảm nhận vị trí này, trách nhiệm của tôi tăng lên gấp mười lần. Tôi thấy mình xoay mòng giữa các dự án khác nhau được cấp trên giao phó.

Một ngày nọ, trong một buổi họp trực tuyến với khách hàng cùng một đồng nghiệp khác, máy tính của tôi bỗng bị lỗi. Người phụ trách IT của công ty đã ra ngoài ăn trưa và tôi chỉ còn biết trông cậy vào chính mình để sửa màn hình máy tính đang bị đơ cứng. Đến tận 20 phút sau mà vẫn không có tiến triển gì. Tôi nghĩ thầm “Thôi kệ đi, chốc nữa mình sẽ nhắn tin bảo đồng nghiệp truyền đạt lại những gì mà mình bỏ lỡ trong buổi họp này. Hơn nữa, cơ hội này cũng không phải là điều đội mình đặc biệt nghiêm túc theo đuổi. Chắc buổi họp này có hay không có cũng không mấy quan trọng.” Nghĩ thế tôi liền đi lấy cho mình một cốc nước. Cuối ngày hôm đó, người đồng nghiệp nọ nhắn cho tôi và bày tỏ nỗi thất vọng vì tôi đột nhiên biến mất, “Em có thể dùng điện thoại hay gì đó để tham gia vào nửa sau cuộc họp mà. Anh không hài lòng với lý do này.” Mặc dù đã sau đó tôi đã xin lỗi anh ấy, tôi vẫn thấy xấu hổ.

Một tuần sau, cũng là người đồng nghiệp đó liên hệ mời tôi tham gia một dự án nữa. Không rõ về mục tiêu cũng như ảnh hưởng của dự án, tôi gửi email để hỏi cho rõ. Anh ấy nhắn lại ngay lập tức, bảo rằng sẽ giao việc này cho người khác. Ý nghĩ “Có thể anh ấy không thích mình” len lỏi vào đầu tôi…

Tôi không hề biết rằng hậu quả của ý nghĩ này sẽ ảnh hưởng lớn ra sao đến tiến độ làm việc giữa tôi và anh đồng nghiệp ấy. Tôi tự nhủ thầm, “Tại sao chúng tôi lại phải cùng nhau vất vả khi anh có vẻ không nghiêm túc dư án này? Nhưng thôi sao cũng được.” Tôi không dám làm rõ mức độ cam kết của anh ấy và cả của chính tôi — điều mà đáng ra tôi nên làm khi thực hiện dự án này, sợ rằng tôi sẽ tạo ấn tượng mình là một đồng nghiệp thiếu hợp tác và lười biếng. Thế nên tôi cứ tiếp tục làm theo những gì anh ấy bảo một cách “vừa đủ”, cho đến khi…

Một tin nhắn kéo tôi về với hiện thực. “Này, ngày mai chúng ta gọi điện để thảo luận thêm về dự án này được không? Còn nữa, anh cũng muốn phản hồi với em một số điều.” Tim tôi như muốn nhào ra khỏi lồng ngực. Linh tính mách bảo tôi rằng sẽ có những phản hồi gay gắt lắm đây.

Nhưng hóa ra không có lời phản hồi nào như vậy cả. Người đồng nghiệp đó nhẹ nhàng bảo tôi rằng anh ấy nhận ra sự hợp tác của chúng tôi có gì đó không ổn. Anh ấy thừa nhận rằng có lẽ bản thân đã nói gì đó khiến tôi có cảm giác mất đi sự tự tin. Anh ấy cũng phản hồi về việc tôi thiếu tính chủ động. Nhưng quan trọng hơn cả, anh ấy giải thích rằng bản thân anh ấy tâm huyết với dự án này ra sao và mong muốn của anh ấy để tôi có thể phát triển con đường sự nghiệp như thế nào. Được khích lệ bởi những lời nói chân thành đó, tôi chia sẻ rằng ban đầu tôi chỉ nghĩ đó là một dự án không mấy quan trọng, rằng cảm nghĩ của tôi về anh ấy đã cản trở việc tôi gắn bó với dự án ra sao, và lẽ ra trước đây tôi nên trao đổi với anh ấy về suy nghĩ của mình.

Cuộc trò chuyện kéo dài cả giờ đồng hồ đó đã giúp hai chúng tôi làm việc với nhau hiệu quả hơn và giúp tôi khám phá ra một điều. Lúc ấy, tôi nhận ra rằng bản thân tôi thấm nhuần hai trong số Tám Giá trị Cốt lõi của Mekong, đó là: Giao tiếp trọn vẹn (Communiplete)Ai cũng có những điểm đáng quý (Jeromosity). Giao tiếp trọn vẹn nghĩa là giao tiếp một cách đầy đủ và thẳng thắn để không có hiểu lầm, vướng mắc mà không được giải quyết. Còn Ai cũng có những điểm đáng quý nghĩa là đối xử với người khác từ góc độ những cam kết, mục đích, khả năng và phẩm chất tốt đẹp vốn có của họ, từ đó truyền sức mạnh cho người khác. Tôi cảm thấy một làn sóng mới mẻ chảy tràn trong tôi. Trái tim tôi khấp khởi với niềm vui sướng và tâm trí tôi trở nên minh mẫn, nhìn rõ con đường phía trước. Tựa như cuối cùng tôi cũng gột rửa được bụi bẩn để cảm nhận, để sống trong sự mầu nhiệm của kho tàng Mekong: Tám Giá trị Cốt lõi.

Tại Mekong Capital, chúng tôi luôn cố gắng nhìn nhận sự việc bằng một đôi mắt phản biện, và liên tục đổi mới bản thân. Dù đó là khám phá ý nghĩa thực sự của Giá trị Cốt lõi hay tái khám phá những khả năng từ lâu đã gắn với Bộ khung Đầu tư lấy Tầm nhìn làm Định hướng, thì luật chơi vẫn là cứ mỗi lần đào bới khai quật là tìm thấy một thỏi vàng.

Cô bé mê khảo cổ ngày xưa từng nói với tôi rằng những cái hố trống rỗng trên mặt đất trông vậy thôi mà ẩn tàng nhiều điều thú vị. Mười sáu năm sau kể từ buổi chiều định mệnh đó, cô bé ấy cuối cùng cũng khám phá ra thỏi vàng mà nó từng ao ước bấy lâu. Nhưng lần này là đào lên từ một chiếc hố sâu tưởng như là trừu tượng có tên “Giá trị Cốt lõi”. Tuy vậy, cô gái ấy biết vẫn còn nhiều kho báu nữa ẩn dưới lòng đất sâu, chờ cô khám phá.


Vui lòng nhấn vào nút dưới đây để đăng ký nhận bản tin quý của Mekong Capital.

Mekong Capital đầu tư vào các ngành theo xu hướng tiêu dùng và đóng góp giá trị gia tăng cho doanh nghiệp theo mô hình Đầu tư Lấy Tầm nhìn làm Định hướng. Các công ty nhận đầu tư thường nằm trong số các doanh nghiệp tăng trưởng nhanh nhất trong ngành hàng tiêu dùng tại Việt Nam. Để biết thêm chi tiết về Mekong Capital, vui lòng xem trang www.mekongcapital.com.

Published On: June 18, 202015.2 min read

Recent Post